Những đứa con thành Prontera – Chap 4: Angel vs Devil + Đêm trong quán

A/N: tương đương Chap 6+chap 7 trong bản cũ.

 

Bỗng có một người kê ghế ngồi ngay trước mặt Aruki. Bữa cơm của người đó thật sang trọng. Chiếc đĩa làm bằng vàng và chiếc muỗng bạc, thức ăn thì cứ phải nói là hảo hạng. Nhưng Aruki đâu có để tâm đến người vừa đến. Chỉ cần thấy đĩa thức ăn của người đó, rồi ngắm lại đĩa thức ăn của mình, chỉ là một đĩa sành đã mẻ, chiếc thìa bằng gỗ, một ít cơm và một ít rau. Sự khác biệt đó khiến cho cậu như muốn nổi xung lên mà cúi mặt xuống bàn để tống hết cơm vào họng. Sau khi chén xong bữa cơm “tệ nhất cuộc đời”, Aruki liếc sang chiếc đĩa đối diện, nó chẳng hề được đụng đến và cái người kia có vẻ không muốn ăn. Giờ thì cậu mới ngạc nhiên và nhíu mày nhìn sang người đối diện. Khi vừa chạm mặt, cậu như có cảm giác lạnh khắp sống lưng và tê rân rân da thịt.

 

Đó là một tên trông thật kỳ lạ. Ăn mặc kín mít, khuôn mặt bịt kín, chỉ để lộ ra nửa khuôn mặt phía trên. Đôi mắt màu tím nhạt, lạnh lùng, vô cảm đến rợn người. Không chỉ vậy, vũ khí của người đó cũng thật lạ mà Aruki không biết miêu tả ra sao. Nó có cái gì đó khá cồng kềnh, một chiếc khoen tròn để vừa cầm tay, bốn lưỡi dao sắc lém toả ra xung quanh. Nó thực sự là kì lạ và ngoài tầm hiểu biết của cậu….

 

Tuy nhiên điều gây ấn tượng mạnh với Aruki lại chính là mái tóc bạch kim của người này. Mái tóc ngắn màu trắng, tóc chỉa ra tua tủa trên đầu nhưng lại được cắt tỉa gọn gàng và lòa xòa trước trán. Nhìn mái tóc đó và đôi mắt đó, Aruki chắc hẳn anh chàng ngồi đối diện là con người có khuôn mặt rất thanh tú. Người đó bất chợt lên tiếng:

 

_  Nhìn gì ?

Aruki giật mình. Cậu lúng búng đáp:

 

_ Hơ….hơ….tôi….tôi….tôi tưởng… anh… câm chứ?

Đó là suy nghĩ gần nhất của cậu về con người này và trong 1 giây bất ngờ, cậu đã nói ra luôn. Người đó nhìn cậu, không nói gì rồi đứng lên bỏ đi. Cậu gọi với theo:

 

_ Này.

 

Người đó quay lại nhìn, với cái nhìn đó, ko cần nói thêm, Aruki cũng hiểu đó là câu hỏi có chuyện gì vậy. Cậu khẽ chỉ tay vào đĩa thức ăn của người đó, rụt rè nói:

 

_ Cái này….

 

_ Đồ ăn của tôi thường đổ cho chó ăn, nếu cậu muốn thì có thể ăn nó cũng được, sẽ đỡ lãng phí hơn. Có điều, hôm này, bọn chó hoang sẽ bị đói đấy.

 

Kẻ đó nói và bỏ đi lên tầng hai. Aruki nhìn theo và tức giận.”Cái gì? Dám so sánh mình với chó à?” – Cậu nghĩ – ” Đã thế thì không thèm, hứ, kẻo không lại bảo mình tranh ăn với mấy con chó”. Chợt cậu tủi thân: “Hix, chó còn ăn ngon hơn mình….”.

 

Cậu đã kiên quyết bỏ đi nhưng đĩa thức ăn của người đó như níu giữ cậu lại. Đĩa thức ăn đó hấp dẫn thật, kìa chiếc đĩa vàng, chiếc muỗng bạc, thức ăn thì thượng hạng, chế biến ngon lành. “Bụp”, bên vai Aruki chợt xuất hiện 2 người:

 

Aruki Angel (A.A): _ Tội gì mà phải ăn đồ thừa chứ, kệ nó đi, cậu phải có lòng tự trọng chứ.

Aruki Devil (A.D): _Vớ vẩn, đói sắp chết rồi, còn lo gì tự với chả trọng. Đĩa cơm ngon như thế, đổ đi không tiếc sao? Chẳng nhẽ lại để bọn chó hoang vớ bẫm?

 

A.A: _ Đừng ăn! Aruki, cậu phải giữ sĩ diện bản thân chứ.

 

A.D: _ Kệ nó đi, không ăn thì chết vì đói bây giờ. Cứ phải lo cho cái mạng trước đã.

 

_ “Ăn”; “Đừng ăn”, “Ăn”, “Đừng”… “Đừng”, “Ăn”…. Tóm lại là hai bên A.A và A.D cãi nhau đến kinh dị.

 

Aruki đang nhức đầu thì chớ lại bị hai tiêu yêu kia phá quấy, cậu hét lên:

 

_ Thôi được rồi! Đủ rồi! Im được rồi.

 

Hai người kia đang chí choé bỗng im re. Aruki chùng mắt lại và kết luận:

 

_ Ta sẽ ăn!!! Vì ra đang rất đói.

 

A.D nhảy cẫng lên: “Yeee”. A.A thì buồn thiu.

 

_ Nhưng !- Aruki nói tiếp – Ta có lòng tự trọng của mình, và ta, ta sẽ trả món nợ này với tên đó. Quân tử báo thù, 10 năm chưa muộn.

 

A.A mắt sang long lanh: _ Cậu quả là nhìn xa trông rộng.

 

A.D thì méo xệch mặt nói: _ Trình cậu mà báo thù thì phải là…. vạn năm ấy chứ.

Đôi mắt đỏ sáng quắc lườm một cái muốn đứt người, rách con ngươi khiến cho A.D hoảng hồn run rẩy; Aruki gằn giọng:

 

_ Vừa nói cái gì hả??

 

A.D: _ Ái, nào em dám nói gì… À, em có việc gấp, em phải đi…

 

Nói xong “bụp”; A.D biến ngay lập tức không dám nấn ná thêm. A.A cũng nói:

 

_ Thôi, hết việc rồi, tôi cũng đi đây.

 

“Bụp”, A.A cũng đi theo A.D.

 

Chỉ còn lại mình Aruki, cậu cười và kéo đĩa thức ăn lại, ăn một cách ngon lành  . Sau khi ăn no xong, “căng da bụng, chùng da mắt”,  cậu lên tầng và tìm phòng ngủ…..

……………………………….

 

Phòng của Aruki chỉ là một chiếc gác xép nhỏ trên tầng, chuột nhiều vô số và cánh cửa sổ mục nát, gió lùa vào lạnh thấu xương. Aruki lập cập trong chiếc ổ lót rơm và tấm khăn trải bàn cũ phủ lên làm giường, còn chiếc chăn thì là tấm ga trải giường vứt đi.

 

 

_ Hix, sao trên đời lại có một chiếc giường tồi tàn như vậy nhỉ? Giường ở trường tập sự còn hơn nhiều…

 

Chợt một cơn gió lạnh thổi qua khiến cậu run lên, mọi thứ trở nên mờ ảo và bỗng nhiên, trước mắt cậu là căn phòng màu vàng kem với 16 viên đá quý lấp lánh tỏa sáng, cậu đang nằm trên chiếc giường nhung đỏ mềm mại và con gấu bông yêu quý đang nằm cạnh.

 

_ Aruya à!!

 

Cậu mở hẳn mắt và khẽ nói:

 

_ Chị… chị Angella.

 

_ Chị đây.- Angella cười dịu dàng ngồi bên cạnh đầu giường, mái tóc vàng mềm mại xòa xuống chạm vào gương mặt cô bé đang nằm im trên giường bệnh:- Em bị sốt cao quá, em có biết cha và chị lo lắng lắm không? Ark còn gửi thư hỏi thăm em đó. Em mau khỏe lên nhé!

 

 

_ Chị! – nước mắt Aruki chực trào ra – chị, chị ơi!.

 

Những giọt nước mắt long lanh khẽ đọng lại trên đôi mi cong vút và chảy lan qua gò má. Aruki đang mơ, không, chính xác hơn là cậu đang bị hôn mê. Cơn gió lạnh thổi qua khiến cậu rơi vào mê sảng. Chợt có tiếng: “cạch”, “cạch”, “cạch”…; tiếng kẽo kẹt của khung cửa sổ cũ kỹ. Lại một cơn gió nữa thổi qua, nó đánh thức những giác quan đang ngủ say của Aruki bằng tiếng rít rợn người. Cậu choàng tỉnh và vội lau khô nước mắt, thầm tiếc nuối về một giấc mơ đẹp; đã bao lâu rồi cậu không được gặp người thân? Aruki thở dài và nhìn ra ngoài cửa sổ để ngắm bầu trời sao đêm của thành Prontera.

 

Chợt cậu giật mình hoảng sợ. Trước mắt cậu là bóng một người đang dựa lưng vào cửa sổ và nhìn chằm chằm xuống đường phố. Cậu im lặng nín thở, thu mình lại thật kín. Người đó nhìn xuống đường phố tối đen và im lặng, cái im lặng đáng sợ khiến Aruki liên tưởng đến một con cú đang rình mồi. Hơi thở của Aurki dồn dập hơn nhưng cố giữ thật nhẹ nhàng, mạch máu như căng ra bởi tiếng tim đập như đánh trống trong ngực, mặt cậu nóng lên và mồ hôi vã ra. Cậu hoảng sợ trước cái im lặng đó.

 

Rồi con người kia nhanh như cắt nhảy qua cửa sổ rồi bám vào thành tường , tung mình từ mái nhà này sang mái nhà khác. Quá đỗi kinh ngạc, Aruki nhào ra cửa sổ và nhìn theo bóng người đó. Người đó ngồi trên một mái nhà , tư thế ngồi bám vào mái thật kỳ dị. Bỗng kẻ bí ẩn quay lại, nhìn chằm chằm về phía cậu. Aruki có linh cảm hình như hắn nhìn thấy mình, dù khoảng cách giữa cậu và kẻ lạ mặt đó khá xa. Cậu cảm thấy rất rõ sát khí tỏa ra từ cái nhìn đó như muôn vạn mũi kim cắm vào cơ thể. Hoảng sợ, Aruki ngồi thụp xuống. Cái đáng sợ như dịu dần, Aruki mới đủ dũng cảm thò đầu nhìn lên.

 

Chợt có một cái bóng đen vật vờ, vật vờ xung quanh người kia. Dưới ánh trăng sáng trên nền trời trong vắt không chút vẩn đục của thành Prontera, Aruki có thể chứng kiến rất rõ cuộc chiến của họ. Chiếc bóng cứ vật vờ lẩn tranh những đòn chém hiểm ác của người lạ mặt. Rồi nó phản cổng, người lạ mặt bị hất tung khỏi mái nhà nhưng nhanh chóng bám vào tường và đu lên. Aruki ở đằng xa đứng hẳn dậy và khẽ kêu lên:

 

_ A! Nguy hiểm.

 

 

Cái bóng đen quay về phía có tiếng động và nhìn thấy cậu. Nó vội vàng lao ngay đến cậu. Người lạ mặt thấy vậy vội vã đuổi theo nhưng không kịp. Cái bóng đen đã xuất hiện ngay trước mặt cậu, giơ đôi bàn tay xương xẩu tóm chặt lấy cổ Aruki. Đôi tay cứng như sắt và lạnh như đồng kẹp chặt cổ khiến Aruki không thể nhúc nhích. Nó nhấc cậu lên khỏi sàn nhà và quẳng cậu xuống đường.

 

Tuy rất đau sau cú va chạm nhưng Aruki vẫn cố lóp ngóp bò dậy và bỏ chạy. Không kịp, không kịp rồi, không kịp nữa rồi, nó đã ở ngay sau lưng cậu. Aruki vẫn ra sức chạy nhưng thực sự là cậu không còn sức nữa. Rồi cậu loạng choạng bước những bước vô định như một con thú cùng đường, chỉ có chút sức cuối cùng bước thêm vài bước như một sự chống cự hết sức đối với con mãnh thú ăn thịt sau lưng. Nhưng chút lực đó cũng mất dần, mất dần và cậu ngã phịch xuống. Cố nhỏm dậy, Aruki thở gấp và nhận ra bóng đen đang bay vòng vòng quanh cậu.

 

Aruki vừa thở vừa sợ. Cái bóng đó tiến ngày càng lại gần hơn và gí bộ mặt đáng sợ trước mặt cậu. Trước mắt Aruki, cái hình ảnh đêm đầu tiên cậu rời bỏ lâu đài như được tái diễn lại lần nữa.

 

Vẫn y như lần ấy, Aruki bất lực trước việc bị con thây ma tấn công và đến khi tưởng chừng nắm chắc cái chết thì… con thây ma đã bị hạ gục bở một đòn duy nhất. Lần này, Aruki không mấy bất ngờ khi nhìn thấy hình ảnh vị ân nhân lúc trước cũng xuất hiện. Nhưng, cậu không còn sợ người này nữa. Người đó đã hai lần cứu mạng cậu. Cố hết sức, Aruki đứng dậy, tay bám vào người kia tỏ ý giữ lại. Cố gắng, cậu nói:

 

_ Cảm… cảm… ơn.

 

Rồi cậu ngã gục vào người lạ mặt. Người cậu ướt đẫm mồ hôi và hơi thở đứt đoạn. Có lẽ cậu quá mệt và quá sợ sau một đêm kinh khủng……….

End chap 4

 

Advertisements

14 thoughts on “Những đứa con thành Prontera – Chap 4: Angel vs Devil + Đêm trong quán

    • Cảm ơn lời động viên của em. Ko ngờ còn có người nhớ đến cái fic này. ^^ Quả thực rất có lỗi với fic này khi chị đã rất quyết tâm muốn theo nó. Chỉ vì càng ngày game càng rời xa những hiểu biết của chị, khiến cho cảm xúc giữa game và fic ko còn được mặn mà như cũ mà cái fic đã “lỡ” bị bỏ rơi. Mong là nếu có thể chị sẽ hoàn thành được. Một lần nữa, cảm ơn em rất nhiều

  1. Mình còn hiện đang giữ từ chưng 00 đến chương 41 luôn nếu bạn muốn lấy thì liên lạc với mình qua yahoo hay là vnsharing.net nick mình là ass2008 đang cư ngụ tai minifansub cura vnsharing.net

  2. Chào chủ nhà..
    Mình cũng từng chơi rokvietnam, và cũng theo dõi truyện từ khi mới đăng trên accvn, rất mong bạn có thể hoàn thành truyện này, cũng đã chờ nhiều năm rồi^^.
    Thân!^_____________________^

    • Rất cảm ơn bạn vẫn còn nhớ tới fic này. mình thực sự đã tưởng nó bị chìm vào quên lãng rồi chứ! Được bạn động viên mình cảm động lắm. Có thêm động lực. Nhưng chỉ sợ bi h mình chẳng còn nhớ gì về Rok để viết nữa thôi T_T

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s